Do đó, Oyster cần được lên dây thường xuyên để cung cấp năng lượng cần thiết cho đồng hồ hoạt động. Điều này có nghĩa là phải tháo núm vặn chống thấm nước, từ đó phá vỡ lớp ngăn cách giữa bên ngoài và bên trong đồng hồ, khiến hơi ẩm và tạp chất xâm nhập được.
Để hoàn thiện ý tưởng của dòng Oyster và đảm bảo một môi trường khép kín thực sự cho bộ máy, cần phải tìm ra cách để tránh điều này và để bộ máy có thể tự chạy mà không cần sự trợ giúp của năng lượng bên ngoài. Cơ chế tự lên dây đã được các nhà chế tạo đồng hồ nổi tiếng đưa vào đồng hồ bỏ túi từ thế kỷ 18. Vào thập niên 1920, việc sử dụng cơ chế này đã lan rộng sang đồng hồ đeo tay, mặc dù chưa bao giờ thực sự đạt được kết quả như mong muốn.