Tay vợt mang hai dòng máu Tây Ban Nha và Venezuela Garbiñe Muguruza đã sớm hiểu rõ tầm quan trọng của lòng quyết tâm khi cô mới chỉ 5 tuổi, cha mẹ quyết định chuyển đến một quốc gia khác để hỗ trợ cho sự nghiệp của cô. Phải mất hơn 16 năm Muguruza mới bắt đầu có những thăng tiến đáng kể trong sự nghiệp của mình vào năm 2014. Cô đã mua chiếc đồng hồ Rolex đầu tiên sau năm thành công đó để nhắc nhở bản thân về lần lần đầu tiên lọt vào Top 20 - và nỗ lực hy sinh đó đi kèm với phần thưởng xứng đáng.

Khi tôi lên 5 tuổi, gia đình tôi đã trải qua một chặng đường rất khó khăn từ Venezuela tới Tây Ban Nha. Cha mẹ đã từ bỏ tất cả mọi thứ để giúp tôi trở thành một tay vợt chuyên nghiệp. Tôi đã học được một điều rằng sự hy sinh sẽ mang lại phần thưởng xứng đáng.

Cha mẹ đã từ bỏ tất cả mọi thứ để giúp tôi trở thành một tay vợt chuyên nghiệp. Tôi đã học được một điều rằng sự hy sinh sẽ mang lại phần thưởng xứng đáng.

Đó là một quãng đường dài tạo nên bứt phá trong bộ môn quần vợt của tôi. Đó là thời khắc chuẩn bị trước cuộc thi, vì khi chúng ta đứng trên sân, tất cả đều phải sẵn sàng trong tâm thế tốt nhất: mọi người đều thấy chúng tôi mặc quần áo đẹp đứng trên sân vận động khổng lồ, mọi thứ đều thẩ tráng lệ, nhưng đó không phải là cuộc sống thực tế. Cuộc sống thực tế diễn ra ngay trong phòng thay đồ không ai theo dõi, với những giọt nước mắt và nỗi sợ hãi trước và sau một trận đấu, cùng những giờ tập luyện không ngừng nghỉ.

Mỗi khi tôi bước vào sân, tôi biết mình phải thật can đảm. Có những khoảnh khắc bạn phải từ bỏ mọi nỗi sợ hãi. Sợ hãi cũng tốt thôi, nó sẽ nhắc nhở bạn về mong muốn của mình. Tôi thích giành chiến thắng, tôi muốn bước ra sân với một tinh thần chiến đấu. Tôi biết có người muốn đánh bại tôi đang đứng ngay trước mặt, nhưng tôi còn muốn đánh bại cô ấy nhiều hơn thế.

Mọi người đều có những kỳ vọng của cá nhân mình và tôi nghĩ rằng đỉnh cao vĩ đại là khi bạn đạt được mục tiêu của riêng mình - bất kể nó lớn lao hay nhỏ bé. Năm 2014, tôi đã có một năm tuyệt vời, tôi đã lọt vào vòng 4 giải Úc mở rộng, lần đầu tiên đánh bại người hùng thời thơ ấu của tôi là Serena Williams và cuối cùng lọt vào top 20, đó là một bước tiến vô cùng quan trọng đối với tôi.

Kể từ khi tôi còn là một đứa trẻ, cha mẹ tôi đều đeo đồng hồ Rolex, tôi cũng luôn muốn có một chiếc đồng hồ như vậy. Nhưng cha luôn nói với tôi rằng, “Con phải xứng đáng với nó, con phải làm việc chăm chỉ và một ngày nào đó con sẽ có cơ hội để mua một cái cho mình.” Cuối năm đó, tôi nghĩ khoảnh khắc ấy cuối cùng đã tới, đó là một món quà tuyệt vời cho thành tích tôi đạt được.

Tôi muốn sở hữu chiếc đồng hồ tuyệt vời như một năm cống hiến vừa qua của mình, chiếc đồng hồ đó sẽ luôn gợi nhớ tôi về khoảnh khắc này trước khi tôi tiếp tục chinh phục các cột mốc mới. Mùa Giáng sinh năm đó, tôi đã đi cùng bố mẹ đến mua chiếc đồng hồ đầu tiên của mình, trên đó khắc tên tôi và năm 2014.

Bây giờ khi tôi nhìn vào chiếc đống hồ, tôi cảm nhận thấy niềm hạnh phúc. Tôi thấy mình làm việc chăm chỉ cho những mục tiêu của cuộc đời, tôi thấy mình là một người phụ nữ độc lập. Tôi thấy bản thân nỗ lực hết mình để theo đuổi giấc mơ.

ĐỒNG HỒ CỦA GARBIÑE MUGURUZA

Oyster Perpetual Datejust 36

Chia sẻ trang này